Nghe truyện
File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.
Đã tạo xong MP3
Trời không có dấu hiệu gì khác.
Nắng vẫn lên.
Sân trường vẫn đỏ phượng.
Tiếng chuông vẫn vang đúng giờ.
Nhưng có những ngày, chính sự bình thường ấy lại khiến điều sắp xảy ra trở nên rõ ràng hơn.
Như thể cuộc đời không cần báo trước.
Chỉ cần đến.
An Nhiên bước vào lớp.
Theo thói quen, cô nhìn xuống phía sau.
Khải đã ở đó.
Sớm hơn thường lệ.
Cậu ngồi yên.
Không mở vở.
Không viết gì.
Chỉ ngồi.
Ánh mắt không đặt vào ai.
Không đặt vào đâu.
Mà giống như đang đứng giữa một suy nghĩ quá lớn để chứa trong một buổi sáng nhỏ.
Cô biết.
Không cần hỏi.
Một điều gì đó đã xảy ra.
Cô ngồi xuống.
Không quay lại ngay.
Không gọi.
Không hỏi.
Chỉ… đợi.
Giống như những ngày trước.
Nhưng lần này, cảm giác đợi không còn nhẹ nữa.
Nó nặng.
Rất nặng.
Tiết học trôi qua.
Chậm.
Không ai nói nhiều.
Khải không đẩy vở lên.
Không hỏi bài.
Không viết mẩu giấy nhỏ.
Chỉ im lặng.
Một kiểu im lặng không còn bình yên.
Mà là… chuẩn bị.
Ra chơi.
Cả lớp đứng dậy.
Lan kéo tay cô.
“Xuống không?”
An Nhiên lắc đầu.
“Không.”
Lan nhìn xuống phía sau.
Rồi nhìn lại cô.
Hiểu.
“Đừng ở lại lâu quá.”
Cô bạn nói nhỏ rồi đi.
Lớp vắng dần.
Cửa sổ mở.
Gió vào.
Nắng tràn lên bệ cửa.
Nhưng không khí trong lớp… lại lạnh.
Khải đứng dậy.
Bước lên.
Chỉ một bước.
Nhưng khoảng cách giữa hai người bỗng trở nên quá gần.
“Chiều nay…”
Cậu nói.
Dừng lại.
Rồi tiếp:
“…mình đi.”
Không phải “có thể”.
Không phải “chắc là”.
Mà là “mình đi”.
Hiện tại.
Rõ ràng.
Không thể sửa.
Không thể né.
Không thể lùi.
An Nhiên không phản ứng ngay.
Không phải vì không hiểu.
Mà vì hiểu quá nhanh.
Đến mức… cơ thể chưa kịp theo.
“Đi… đâu?”
Giọng cô nhỏ.
Nhưng không run.
“Sài Gòn.”
“…”
“Chiều nay.”
Không gian đứng yên.
Không có tiếng động.
Không có tiếng gió.
Chỉ có hai người.
Và một câu nói vừa cắt đôi tất cả những ngày trước.
“Vậy là… thật rồi.”
Cô nói.
Không hỏi.
Không trách.
Chỉ xác nhận.
Khải gật đầu.
“Ừ.”
Không có lời giải thích dài.
Không có lý do thêm.
Bởi vì mọi thứ… đều đã đủ.
“Cậu… biết từ bao giờ?”
“Tối qua.”
“Và cậu… không nói với mình.”
Câu nói ấy… nhẹ.
Nhưng sắc.
Khải không né.
“Mình muốn nói.”
“Nhưng?”
“Không biết nói lúc nào.”
“…”
“Và… không muốn phá những ngày còn lại.”
Câu trả lời ấy…
làm cô đau.
Không phải vì sai.
Mà vì đúng.
Quá đúng.
Đúng đến mức không thể giận.
Chỉ có thể… chấp nhận.
“Còn lại… là hôm nay à?”
Cô hỏi.
“Ừ.”
Một ngày.
Tất cả những gì còn lại… là một ngày.
An Nhiên quay đi.
Nhìn ra cửa sổ.
Nắng vẫn đẹp.
Phượng vẫn đỏ.
Mọi thứ vẫn nguyên vẹn.
Chỉ có thời gian là không còn.
Buổi sáng hôm đó.
Họ không nói nhiều.
Không phải vì không có gì để nói.
Mà vì… quá nhiều.
Và không biết nên bắt đầu từ đâu.
Tiết học trôi qua như một đoạn phim không tiếng.
Cô ghi bài.
Cậu cũng ghi.
Nhưng cả hai đều biết… không ai thật sự đang ở đó.
Giờ trưa.
Họ ở lại lớp.
Như mọi khi.
Nhưng khác.
Rất khác.
Không còn sự nhẹ nhàng.
Không còn sự yên bình.
Chỉ có… thời gian đang rơi từng chút một.
“Mình có giữ bài cho cậu.”
An Nhiên nói.
Đưa cuốn vở “Cho Khải” ra.
Cậu nhận.
Mở ra.
Những dòng chữ.
Ngay ngắn.
Chi tiết.
Có cả những ghi chú nhỏ.
Có cả những dòng không liên quan đến bài học.
Cậu lật từng trang.
Chậm.
Rất chậm.
Như thể mỗi trang… là một ngày.
“Cậu… viết hết à?”
“Ừ.”
“Cho mình?”
“Ừ.”
Khải không nói gì thêm.
Chỉ đóng vở lại.
Giữ nó trong tay một lúc.
Rồi nói:
“Cảm ơn.”
Hai chữ ấy… không đủ.
Nhưng là tất cả những gì cậu có thể nói lúc này.
Buổi chiều.
Ngã ba.
Lần cuối.
Trời không mưa.
Không gió.
Chỉ có nắng.
Rất đẹp.
Đẹp đến mức… tàn nhẫn.
Họ đứng dưới tán bằng lăng.
Giống như những ngày trước.
Nhưng không giống.
Không ai giả vờ bình thường nữa.
“Cậu đi lúc mấy giờ?”
“Ba giờ.”
“…”
“Xe ở bến huyện.”
“…”
“Mình đi thẳng.”
Không có ai nói “tiễn”.
Không ai hỏi “có cần đi cùng không”.
Bởi vì cả hai đều biết… có những khoảnh khắc, nếu kéo dài thêm, sẽ chỉ làm đau hơn.
“Mình…”
An Nhiên lên tiếng.
Rồi dừng lại.
“Ừ?”
Cô nhìn cậu.
Rất lâu.
Rồi nói:
“Không có gì.”
Không phải là không có gì.
Mà là… không nói được.
Không nói ra được những gì đang ở trong lòng.
Không phải vì thiếu can đảm.
Mà vì… không đủ thời gian để nói cho trọn.
Khải nhìn cô.
Ánh mắt ấy…
lần đầu tiên… không giữ lại.
“Mình sẽ quay lại.”
Cậu nói.
Không chắc.
Không hứa.
Nhưng nói.
An Nhiên gật đầu.
“Ừ.”
Không hỏi thêm.
Không ép.
Chỉ nhận.
“Cậu… nhớ giữ gìn.”
“Cậu cũng vậy.”
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Cánh hoa bằng lăng rơi xuống giữa hai người.
Không ai cúi nhặt.
Không ai di chuyển.
Chỉ đứng.
Rất gần.
Nhưng không chạm.
Một bước chân.
Chỉ một bước thôi.
Nhưng không ai bước.
Bởi cả hai đều biết…
nếu bước…
sẽ không còn giữ được gì nữa.
“Khải.”
“Ừ?”
Cô nói.
Rất khẽ.
“Đừng quên mình.”
Không phải một yêu cầu.
Không phải một lời níu.
Chỉ là…
một điều cô không thể không nói.
Khải nhìn cô.
“Không thể.”
Cậu đáp.
Ngắn.
Nhưng chắc.
Câu trả lời ấy…
ở lại rất lâu.
Ba giờ.
Chiếc xe rời đi.
Không có cảnh tiễn.
Không có ai đứng nhìn theo.
Không có nước mắt.
Chỉ có một con đường.
Và một người… không còn ở đó nữa.
Chiều hôm đó.
An Nhiên đứng một mình dưới tán bằng lăng.
Nắng vẫn vậy.
Gió vẫn vậy.
Con đường vẫn vậy.
Chỉ có một điều…
không còn.
Cô không khóc.
Không ngay lúc đó.
Chỉ đứng.
Rất lâu.
Rồi quay về.
Tối.
Cuốn sổ xanh.
Cô viết:
Hôm nay cậu đi.
Không có gì đặc biệt xảy ra.
Không có cảnh chia tay lớn.
Không có nước mắt.
Ngòi bút dừng.
Rồi viết tiếp:
Chỉ có một câu “mình đi”.
Và tất cả… kết thúc từ đó.
Một giọt mực rơi.
Nhòe.
Cô không lau.
Viết dòng cuối:
Có những ngày… không ồn ào.
Nhưng lại thay đổi cả một đoạn đời.
Cô khép sổ.
Đặt tay lên bìa.
Nhắm mắt.
Ở một nơi khác.
Trên chuyến xe.
Minh Khải nhìn ra ngoài.
Cảnh vật lùi lại.
Nhanh.
Không rõ.
Cậu không viết.
Không nói.
Chỉ giữ trong lòng một điều:
có những thứ…
khi còn ở đó, mình không giữ.
Đến khi rời đi…
mới biết nó quan trọng đến mức nào.