Đang đọc

Dấu Vết Trong Mưa

Chương 14: Khi tòa nhà bắt đầu sụp

TEXT
Nghe truyện

File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.

Đang phát
Chương 14: Khi tòa nhà bắt đầu sụp
Đã tạo xong MP3
Tải audio
Cầu thang thoát hiểm rung lắc dữ dội. Đèn khẩn cấp chớp tắt. Phía trên, những tiếng nổ nhỏ liên tiếp vọng xuống như pháo nổ trong hộp kim loại. Lâm gần như bị kéo đi trong trạng thái nửa tỉnh nửa mất. Bàn tay anh nắm chặt mặt dây chuyền của mẹ đến mức rớm máu.

“Lâm!” An quát, vừa đỡ vai vừa kéo anh khỏi mảnh kính rơi. “Tập trung!”

Anh ngẩng lên, hít một hơi đau buốt. Cơ thể vẫn chạy theo bản năng, nhưng tâm trí như còn mắc kẹt trên tầng kính trắng.

Tầng hai đã hỗn loạn. Nhiều bệnh nhân ở khu điều dưỡng giả bị sơ tán, y tá la hét, chuông báo cháy vang chói tai. Trong đám đông ấy, không ai biết tầng trên vừa chôn vùi cả một bí mật đủ làm chấn động thế giới.

“Lối sau!” Lâm nói khàn đặc sau khi nhìn nhanh sơ đồ trong đầu. “Phòng xử lý oxy có đường ra bờ dốc.”

Họ tránh dòng người, men theo hành lang phụ. Một nhóm an ninh nhận ra họ từ cuối hành lang. Tiếng hô dừng lại vang lên. An quay người ném bình chữa cháy vào hệ thống phun trần, làn bọt trắng bắn tung, che mờ tầm nhìn trong vài giây quý giá.

Hai người lao qua cửa thép, vào khu kỹ thuật đầy ống dẫn và mùi khí y tế.

Phía sau, giọng Duy bất ngờ vang lên qua loa nội bộ:

“Cô nghĩ phá được nơi này là thắng à, An? Dữ liệu đã được sao lưu ra ngoài. Còn chúng tôi thì ở khắp nơi.”

An dừng lại nửa giây, đôi mắt bốc lửa.

“Ít nhất hôm nay anh cũng biết cảm giác mất quyền kiểm soát.”

Lâm mở cửa kỹ thuật cuối bằng thẻ an ninh cướp được. Cánh cửa bật ra khoảng đất dốc phía sau tòa nhà, nơi xe cứu hỏa và xe cấp cứu chưa kịp vòng tới. Gió biển quất mạnh, mưa lất phất trở lại.

Họ chạy xuống triền dốc đá lởm chởm.

Đúng lúc ấy, một bóng người chắn trước đường mòn.

Vũ Hoàng Duy.

Không rõ hắn xuống bằng lối nào, nhưng gương mặt vẫn bình tĩnh kỳ lạ dù cà vạt lệch hẳn, tóc ướt và trán dính máu.

“Đưa USB,” hắn nói.

“Không còn rồi,” Lâm đáp.

Duy nhìn anh, rồi cười. “Cậu nghĩ tôi đang cần bản cứng? Tôi cần cậu. Cậu là di sản cuối cùng của Minh Thu. Mô hình không hoàn chỉnh nếu thiếu phản ứng của cậu.”

Lâm hiểu. Từ đầu đến cuối, anh cũng là mục tiêu.

Duy rút súng điện cầm tay. “Đi với tôi. Cô ấy có thể sống.”

An bước lên chắn trước Lâm. “Anh trai tôi chết rồi. Mẹ anh ấy cũng chết rồi. Anh còn thứ gì để mặc cả?”

“Các người luôn nghĩ chỉ người chết mới quan trọng.” Duy giơ súng lên. “Thứ có giá trị nhất là người đang sống mà vẫn muốn tin vào một phép màu.”

Hắn bóp cò.

An đẩy Lâm sang bên, tia điện sượt qua vai cô, khiến cô ngã khuỵu. Lâm lao tới tông thẳng vào Duy. Cả hai lăn xuống sườn dốc ướt. Đất đá, cỏ ướt, tiếng thở và tiếng gầm giận dữ hòa làm một.

Duy đập đầu Lâm vào nền đá. “Cậu tưởng mình đạo đức hơn tôi à? Nếu có cơ hội nghe mẹ gọi lại thêm một lần, cậu sẽ không vào hệ thống sao?”

Lâm choáng váng, nhưng câu hỏi ấy khiến máu nóng trào lên.

“Có lẽ có,” anh gằn từng chữ. “Vì tôi là con người.”

Rồi anh đấm thẳng vào mặt Duy. “Nhưng khác anh ở chỗ tôi biết điều đó không cho tôi quyền trói cả thế giới vào nỗi đau của mình.”

Duy bật cười điên dại, rút con dao nhỏ từ ống tay áo. Lưỡi dao lóe lên trong mưa. Hắn đâm xuống. Lâm nghiêng người tránh, lưỡi dao cắm sâu vào nền đất. Hai người giằng co. Một cú nổ ngắn vang lên.

An đứng phía trên, tay cầm súng bắn tín hiệu đã nạp lại. Pháo sáng găm thẳng vào vách đá ngay cạnh đầu Duy, ánh đỏ chói lòa khiến hắn khựng lại.

“Nhấc tay khỏi anh ấy,” cô nói, giọng lạnh như thép.

Duy quay đầu nhìn cô, mắt đỏ ngầu. “Cô không dám bắn người.”

“Anh nhầm.” Nước mưa trượt xuống mặt cô, hòa với máu trên vai áo. “Tôi chỉ không muốn lãng phí viên đạn tốt vào anh.”

Trong khoảnh khắc Duy phân tâm, Lâm hất mạnh cánh tay hắn. Con dao văng đi. Cả hai cùng trượt sát mép dốc đá. Phía dưới là biển đen gào sóng.

Duy cố bám vào áo Lâm kéo theo. “Nếu tôi rơi, cậu cũng không đi đâu cả!”

Lâm đập mạnh tay hắn vào mỏm đá. Một lần. Hai lần. Cuối cùng, Duy buông.

Hắn trượt xuống dốc, cố bấu vào cỏ ướt, rồi biến mất vào màn mưa và sóng đen phía dưới.

Không ai nghe rõ tiếng rơi.

Chỉ có tiếng biển nuốt chửng mọi thứ.

Lâm nằm ngửa trên dốc, thở dốc như sắp vỡ lồng ngực. An quỳ xuống cạnh anh, tay run run chạm lên gò má anh xem có bị thương nặng không.

“Anh còn sống chứ?”

“Chắc vậy.”

Cô bật cười trong nước mắt, rồi bất ngờ ôm chầm lấy anh.

Lâm ôm lại cô thật chặt.

Phía sau họ, tầng trên cùng của cơ sở Helix bùng lên một quầng sáng trắng dữ dội. Kính vỡ ào xuống như mưa pha lê. Siren cứu hỏa cuối cùng cũng lao tới.

Nhưng đứng trên sườn dốc ấy, trong vòng tay nhau, cả hai đều biết một thứ còn lớn hơn tòa nhà vừa sụp đổ:

Họ đã thật sự cắt đứt cây cầu nối với những người mình yêu nhất.

Và từ đây, nỗi đau sẽ không còn đường lui nào nữa.