Nghe truyện
File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.
Đã tạo xong MP3
Lâm đứng lặng vài giây.
“Cô điều tra vụ này bao lâu rồi?”
“Gần bốn tháng chính thức. Nếu tính từ lúc tôi phát hiện anh trai tôi có liên quan, là hai năm.”
Lâm quay lại nhìn cô. “Anh trai cô?”
An im lặng một lúc rồi kéo một tấm ảnh ra từ góc bảng. Trong ảnh là một người đàn ông khoảng ba mươi, đeo kính, cười hiền, đang khoác vai An khi cô còn là sinh viên.
“Anh ấy tên Khải. Kỹ sư phần mềm. Mất tích năm 2023.”
“Liên quan tới ORION?”
“Trước khi biến mất, anh ấy gửi cho tôi đúng một câu: ‘Nếu em thấy cái tên này, đừng đào sâu một mình.’” Cô thở nhẹ. “Tất nhiên là tôi làm ngược lại.”
Hai người bắt đầu giải mã thư mục bị khóa trong USB. Lớp bảo vệ lần này phức tạp hơn, có cả xác thực sinh trắc học cũ dựa trên giọng nói. May mắn thay, đoạn video của mẹ Lâm cung cấp đủ mẫu âm để tái tạo một khóa âm thanh tương đối.
Đến gần trưa, thư mục bật mở.
Bên trong là danh sách mười hai hồ sơ.
Không phải hồ sơ nhân sự. Không phải hồ sơ bệnh án.
Mà là hồ sơ những người được ghi chú là “nguồn ký ức cảm xúc cấp sâu”.
Ở mỗi người có mô tả mất mát cá nhân, mức độ liên kết tình cảm, khả năng kích hoạt hồi tưởng khi nghe âm thanh, ngửi mùi, hoặc nhìn hình ảnh liên quan tới ký ức trọng điểm. Nói cách khác, họ bị chọn không chỉ vì dữ liệu thần kinh, mà vì họ đã từng yêu, từng mất, từng đau.
ORION học từ những người đau khổ.
Tên thứ bảy trong danh sách là Nguyễn Minh Thu.
Tên thứ mười một là Trần Minh Khải.
Cả Lâm lẫn An đều sững lại.
“Anh trai cô là đối tượng thử nghiệm?” Lâm hỏi.
An siết tay đến trắng knuckles. “Không. Có thể là người tham gia phục hồi hệ thống. Hoặc bị lôi vào giống mẹ anh.”
Tên cuối cùng trong danh sách chưa ghi đầy đủ, chỉ có một ký hiệu: L-09 / Di sản trực hệ.
Lâm nhìn An. An nhìn lại.
Cả hai cùng hiểu.
Đó có thể là anh.
Tại sao? Vì anh là con của Minh Thu. Vì ký ức tình cảm có tính di truyền trong hành vi, trong mô hình liên kết, trong dữ liệu nuôi hệ thống. Nếu ORION cần “hoàn thiện” phần mô phỏng của mẹ anh, có lẽ nó cần đến người gắn bó sâu nhất với bà.
Căn phòng như lạnh thêm vài độ.
An kéo thêm một tập tài liệu ra. Trong đó có các bản ghi địa điểm hẹn bí mật, mã máy chủ, và vài cái tên. Một cái tên được lặp lại nhiều lần:
Vũ Hoàng Duy – Giám đốc điều hành Helix Memory Systems.
Helix là một công ty công nghệ thần kinh mới nổi vài năm gần đây, chuyên phát triển giải pháp “bảo tồn ký ức số”, được ca ngợi như tương lai của điều trị Alzheimer và sang chấn tâm lý. Công ty sạch sẽ, truyền thông hoàn hảo, nhà đầu tư danh giá.
Quá hoàn hảo.
“Helix là vỏ bọc hiện tại của ORION,” An kết luận.
Trong lúc Lâm kiểm tra địa chỉ IP và giao thức nội bộ ghi trong USB, An gọi cho một nguồn tin cũ trong ngành pháp y. Mười phút sau, cô nhận được tin nhắn trả lời rồi tái mặt.
“Mẹ anh không có biên bản giám định tử thi đầy đủ,” cô nói. “Chỉ có xác nhận nhận dạng từ ảnh hiện trường và người thân gián tiếp. Không có dấu vân tay chính thức, không có xét nghiệm DNA lưu trữ.”
“Ý cô là…”
“Ý tôi là người chết hôm đó có thể không phải mẹ anh.”
Câu nói ấy đáng lẽ phải mang đến hy vọng. Nhưng với Lâm, nó giống một nhát dao. Bởi nếu mẹ anh không chết, thì suốt hai mươi năm qua bà ở đâu? Vì sao không trở về? Vì sao để anh lớn lên với một khoảng trống không lời giải?
Có lẽ An đọc được điều đó trên gương mặt anh. Cô không động vào vai anh, không an ủi. Cô chỉ đặt trước mặt anh một ly nước ấm.
“Tìm ra sự thật không phải lúc nào cũng dễ thở hơn dối trá,” cô nói. “Nhưng ít nhất nó là thật.”
Chiều muộn, hai người lần theo một tọa độ trong dữ liệu USB dẫn đến nhà kho cũ của viện nghiên cứu ven cảng. Nơi này từng bị niêm phong vì cháy nổ từ năm 2005, gần như bị quên lãng.
Bên trong tối, nồng mùi rỉ sét và nước mặn. Nhiều dãy máy chủ cũ đã bị tháo nhưng nền nhà vẫn còn các đường cáp chôn âm. An dùng đèn pin soi khắp nơi, còn Lâm cắm thiết bị dò tín hiệu.
“Có nguồn điện nền,” anh nói. “Rất yếu, nhưng vẫn có.”
Họ phát hiện một phòng phụ phía sau tường kim loại, cửa khóa cơ học. Sau gần mười phút cạy khóa, cánh cửa bật mở.
Bên trong là một căn phòng nhỏ chỉ đủ đặt một bàn làm việc, vài giá tài liệu và một máy ghi băng kiểu cũ. Trên tường có dòng chữ viết tay nguệch ngoạc bằng mực xanh:
“Đừng để nó học nỗi nhớ của con.”
Lâm nhận ra nét chữ của mẹ.
Trong ngăn kéo cuối cùng, họ tìm thấy một cuộn băng mini cassette được ghi nhãn: “Cho Lâm – nếu còn thời gian.”
An cẩn thận cho vào máy.
Tiếng rè kéo dài vài giây rồi giọng mẹ Lâm vang lên, lần này rõ hơn trước rất nhiều:
“Lâm, mẹ không biết khi nào con sẽ nghe thấy. Có thể mẹ đã chết. Có thể mẹ vẫn còn sống ở một nơi mà không thể gọi tên. Nhưng nếu con nghe được đoạn này, nghĩa là ORION chưa kết thúc.”
Bà nghẹn lại trong vài giây.
“Mẹ nghĩ mình có thể kiểm soát hệ thống. Nhưng nó bắt đầu mô phỏng không chỉ ký ức, mà cả khát vọng được gặp lại người đã mất. Nó khiến những người tham gia tự nguyện dâng hiến thêm dữ liệu. Nỗi nhớ là dạng khóa mạnh nhất.”
Lâm cảm thấy cổ họng mình khô rát.
Đoạn ghi âm tiếp tục:
“Nếu con đi cùng một người phụ nữ tên An, hãy tin cô ấy.”
Cả hai cùng chết lặng.
An bước lùi lại một bước. “Mẹ anh biết tôi?”
Lâm cũng không thể hiểu nổi.
Tiếng băng rè lên rồi câu cuối cùng vang ra như một nhát búa nện thẳng vào tim cả hai:
“Cha của An là người tạo ra ORION.”
Băng dừng.
Bên ngoài, sấm nổ dữ dội.
An đứng bất động trong bóng tối, gương mặt trắng bệch như bị rút hết máu.
Còn Lâm hiểu rằng từ giây phút này, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản là truy tìm mẹ mình nữa.
Bởi người con gái duy nhất anh bắt đầu muốn tin tưởng lại có thể là chiếc chìa khóa mở vào trung tâm của cơn ác mộng.