Đang đọc

Chúng Ta Chưa Kịp Yêu Nhau

Chương 27: NHỮNG ĐIỀU KHÔNG NÓI HẾT

TEXT
Nghe truyện

File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.

Đang phát
Chương 27: NHỮNG ĐIỀU KHÔNG NÓI HẾT
Đã tạo xong MP3
Tải audio
Quán cà phê nằm trong một con hẻm nhỏ.

Không đông.

Không ồn.

Ánh đèn vàng dịu, bàn gỗ thấp, cửa kính đọng những vệt nước mưa chưa kịp khô.

Họ chọn một bàn gần cửa.

Không phải vì đẹp.

Mà vì… có thể nhìn ra ngoài.

Giống như cả hai đều cần một điểm để thỉnh thoảng nhìn đi nơi khác, khi câu chuyện trở nên quá gần.

“Cậu uống gì?” Khải hỏi.

“Gì cũng được.”

“Vậy mình gọi.”

“Ừ.”

Những câu trao đổi đầu tiên rất đơn giản.

Như bất kỳ hai người quen cũ nào gặp lại.

Nhưng bên dưới những câu nói ấy… là một dòng chảy khác.

Chậm.

Sâu.

Và đầy.

Nước được mang ra.

Hai ly.

Đặt xuống.

Không ai uống ngay.

Chỉ nhìn.

Rồi nhìn nhau.

Rồi lại nhìn đi chỗ khác.

“Cậu… thay đổi nhiều.”

An Nhiên nói.

Giọng nhẹ.

Không phải nhận xét.

Chỉ là ghi nhận.

“Cậu cũng vậy.”

“Khác chỗ nào?”

Khải nhìn cô.

Một lúc.

“Bớt… dễ nhìn ra hơn.”

Cô cười.

“Ý là?”

“Trước đây, cậu buồn hay vui… nhìn là biết.”

“Còn bây giờ?”

“Phải nhìn lâu hơn.”

Cô không nói gì.

Chỉ nhấc ly nước lên.

Uống một ngụm nhỏ.

Nước lạnh.

Nhưng cổ họng lại nóng.

“Cậu vẫn… giữ thói quen viết không?”

Khải hỏi.

Câu hỏi đến bất ngờ.

An Nhiên khựng lại.

“Viết gì?”

“Viết… những thứ không nói.”

Cô nhìn cậu.

Ánh mắt thay đổi.

“Cậu còn nhớ à?”

“Ừ.”

“Nhớ cái đó làm gì?”

“Không biết.”

Khải nhún vai nhẹ.

“Chỉ là… nhớ.”

Một khoảng im lặng rơi xuống.

Không khó chịu.

Nhưng có gì đó… rất gần.

“Còn cậu?” cô hỏi.

“Mình sao?”

“Cậu có… giữ gì không?”

Khải không trả lời ngay.

Cậu nhìn xuống tay mình.

Ngón tay khẽ siết lại.

Rồi nói:

“Có.”

“Gì?”

“Cuốn vở.”

Không cần nói rõ.

Không cần giải thích.

Cô hiểu.

Ngay lập tức.

Tim cô chạm một nhịp rất rõ.

“Cậu… vẫn giữ à?”

“Ừ.”

“Đến giờ?”

“Ừ.”

Một từ.

Nhưng đủ.

Đủ để tất cả những ngày đã qua… bỗng quay lại trong một khoảnh khắc rất ngắn.

“Cậu… đã đọc lại chưa?”

An Nhiên hỏi.

“Có.”

“Bao nhiêu lần?”

“Không đếm.”

“Lúc nào?”

Khải nhìn ra cửa kính.

Mưa đã nhẹ hơn.

Chỉ còn những giọt lác đác.

“Khi cần.”

“Cần gì?”

“Cần nhớ.”

Câu trả lời ấy…

không giải thích.

Nhưng lại nói hết.

An Nhiên không hỏi thêm.

Vì cô biết — nếu hỏi nữa, sẽ chạm vào những điều cả hai đều đang cố giữ lại.

Một lúc sau, cô hỏi:

“Cậu… có quay lại thị trấn không?”

“Không.”

“Chưa bao giờ?”

“Chưa.”

“Vì sao?”

Khải im.

Một lúc.

Rồi nói:

“Không biết phải quay lại với tư cách gì.”

Câu nói ấy…

làm lòng cô chùng xuống.

“Còn cậu?”

“Không.”

“Vì sao?”

“Giống cậu.”

Cả hai cười.

Rất nhẹ.

Không vui.

Không buồn.

Chỉ là… hiểu.

“Cậu có… tìm mình không?”

Câu hỏi đến bất ngờ.

Không báo trước.

Không vòng vo.

Khải nhìn cô.

Thẳng.

“Không.”

Không né.

Không giảm.

Chỉ nói thật.

An Nhiên gật đầu.

“Ừ.”

“Còn cậu?”

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì mình sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ biết.”

“Biết gì?”

“Biết cậu… không còn như trong trí nhớ.”

Một khoảng lặng.

Rất sâu.

Khải gật đầu.

“Ừ.”

“Còn cậu?”

“Cũng vậy.”

Không cần nói thêm.

Không cần giải thích.

Chỉ cần “cũng vậy”.

Là đủ.

“Cậu… đã từng thích ai khác chưa?”

Câu hỏi đến rất chậm.

Như thể cô đã nghĩ từ lâu.

Nhưng chỉ bây giờ mới dám hỏi.

Khải không trả lời ngay.

Cậu nhìn cô.

Rồi nói:

“Có.”

Một từ.

Rõ.

Không tránh.

Tim cô khẽ siết lại.

Không đau.

Nhưng rất rõ.

“Rồi sao?”

“Không thành.”

“Vì sao?”

“Không phải người đó.”

Câu trả lời ấy…

không nói hết.

Nhưng đủ.

Cô không hỏi thêm.

Vì cô hiểu — có những câu hỏi, nếu đi xa hơn, sẽ không còn nhẹ nữa.

“Còn cậu?” Khải hỏi.

“Gì?”

“Cậu thì sao?”

An Nhiên cười nhẹ.

“Cũng có.”

“Rồi?”

“Cũng không thành.”

“Vì sao?”

Cô nhìn cậu.

Rất lâu.

Rồi nói:

“Không phải người đó.”

Không gian khẽ chùng xuống.

Không ai nói thêm.

Nhưng có một điều… vừa được đặt giữa hai người.

Không gọi tên.

Nhưng rõ.

“Khải.”

“Ừ?”

“Cậu có nghĩ… nếu ngày đó…”

Cô dừng lại.

Không nói tiếp.

“Ngày đó sao?”

“Không có gì.”

Cô lắc đầu.

“Thôi.”

Khải không hỏi thêm.

Không ép.

Chỉ gật nhẹ.

Nhưng trong mắt cậu…

có một điều chưa nói.

Giống như câu hỏi ấy…

không cần nói hết cũng đã có câu trả lời.

Bên ngoài, mưa đã tạnh.

Đường ướt.

Ánh đèn phản chiếu thành những vệt dài.

Thành phố trở lại nhịp bình thường.

Nhưng bên trong quán nhỏ này…

vẫn còn một khoảng rất riêng.

Rất chậm.

Rất sâu.

“Cậu… đang sống tốt chứ?”

Khải hỏi.

“Ừ.”

“Thật không?”

“Thật.”

“Có thiếu gì không?”

Cô cười.

“Có.”

“Gì?”

Cô nhìn cậu.

Không tránh.

“Không biết.”

Câu trả lời ấy…

không trọn.

Nhưng rất thật.

Khải không hỏi thêm.

Chỉ gật đầu.

“Ừ.”

Họ ngồi thêm một lúc.

Không nói nhiều nữa.

Chỉ là… ở đó.

Giống như những ngày xưa.

Nhưng khác.

Rất khác.

Không còn sự vô tư.

Không còn thời gian phía trước.

Chỉ còn… hiện tại.

Và những điều đã qua.

Khi đứng dậy ra về, cả hai không vội.

Không ai nhắc “lần sau”.

Không ai hỏi “khi nào gặp lại”.

Không phải vì không muốn.

Mà vì… không biết có thể hay không.

Họ bước ra ngoài.

Đường ướt.

Không khí mát.

“Cậu…”

An Nhiên lên tiếng.

“Ừ?”

“Gặp lại… cũng tốt.”

“Ừ.”

“Nhưng…”

Cô dừng.

“Nhưng sao?”

“Cũng khó.”

Khải gật.

“Ừ.”

Không phủ nhận.

Không làm nhẹ.

Chỉ là… thừa nhận.

Họ đứng lại một chút.

Không quá gần.

Không quá xa.

Khoảng cách vừa đủ.

Như thể cả hai đều biết…

đây không phải là nơi để bước thêm.

“Vậy… thôi nhé.”

Cô nói.

“Ừ.”

“Giữ gìn.”

“Cậu cũng vậy.”

Không có cái ôm.

Không có cái nắm tay.

Không có gì… vượt qua ranh giới.

Chỉ là…

hai người từng rất gần.

Giờ đứng trước nhau.

Biết tất cả.

Nhưng không thể quay lại.

Khi quay lưng đi…

cả hai đều không quay lại nhìn.

Không phải vì không muốn.

Mà vì…

sợ nếu quay lại một lần nữa…

sẽ không đi được.

Chương này không phải là kết.

Nhưng là một điểm.

Nơi mà quá khứ và hiện tại chạm nhau.

Và cả hai đều hiểu:

có những tình cảm…

không cần kết thúc.

Chỉ cần… tồn tại.