Đang đọc

Chúng Ta Chưa Kịp Yêu Nhau

Chương 28: NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THỂ BƯỚC QUA

TEXT
Nghe truyện

File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.

Đang phát
Chương 28: NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THỂ BƯỚC QUA
Đã tạo xong MP3
Tải audio
Con đường sau cơn mưa còn ướt.

Ánh đèn vàng từ những quán nhỏ hắt xuống, kéo dài thành những vệt mỏng trên mặt đường. Xe cộ thưa dần. Thành phố bước vào một nhịp chậm hơn — vừa đủ để người ta nghe rõ tiếng bước chân của chính mình.

Họ đi cạnh nhau một đoạn.

Không ai nói.

Không ai cố gắng giữ câu chuyện.

Chỉ là… đi.

Như thể mỗi bước đều đang tìm một điểm dừng, nhưng không ai biết điểm đó ở đâu.

“Cậu ở khu này lâu chưa?”

An Nhiên hỏi.

Giọng nhẹ.

Không mang theo ý nghĩa gì đặc biệt.

“Gần hai năm.”

“Ừ.”

“Còn cậu?”

“Mới hơn một năm.”

“Làm quen chưa?”

“Cũng ổn.”

Những câu hỏi ấy…

bình thường.

Nhưng chính sự bình thường ấy lại khiến khoảng cách giữa họ rõ hơn.

Họ không còn hỏi về nhau như ngày xưa.

Không hỏi “cậu có hiểu bài không”.

Không hỏi “chiều nay có đứng lại không”.

Mà là hỏi về cuộc sống.

Một cuộc sống… không có nhau.

Đi được một đoạn, họ dừng lại ở ngã rẽ.

Không phải ngã ba bằng lăng.

Chỉ là một góc phố bình thường.

Nhưng bằng cách nào đó…

vẫn mang cảm giác rất giống.

Có lẽ vì… người đứng cạnh nhau.

Không phải nơi.

“Cậu về bên nào?” Khải hỏi.

“Bên trái.”

“Ừ.”

Một khoảng dừng.

Không ai bước đi ngay.

Không ai nói tiếp.

Như thể cả hai đều đang chờ một điều gì đó… mà không biết là gì.

An Nhiên nhìn xuống tay mình.

Rồi ngẩng lên.

“Khải.”

“Ừ?”

Cô không nói ngay.

Chỉ nhìn cậu.

Rất lâu.

Như thể đang cân nhắc một điều không nên nói… nhưng nếu không nói, sẽ mang theo mãi.

“Cậu… có người yêu chưa?”

Câu hỏi ấy…

đến nhẹ.

Nhưng rơi xuống nặng.

Không khí xung quanh như chùng lại.

Khải không trả lời ngay.

Cậu nhìn cô.

Không né.

Không tránh.

Chỉ là… im.

Một lúc sau, cậu nói:

“Có.”

Một từ.

Không giải thích.

Không thêm.

Chỉ là sự thật.

An Nhiên gật đầu.

“Ừ.”

Không bất ngờ.

Không phản ứng.

Chỉ là… nhận.

Nhưng trong lòng, có một thứ gì đó khẽ trượt đi.

Không phải đau.

Không phải buồn rõ ràng.

Mà là… một khoảng trống nhỏ vừa được gọi tên.

“Còn cậu?”

Khải hỏi lại.

Giọng bình thường.

Nhưng thấp hơn một chút.

“Có.”

Cô đáp.

Cũng giống cậu.

Một từ.

Không thêm.

Không giấu.

Chỉ là sự thật.

Không gian giữa hai người thay đổi.

Không rõ ràng.

Không đột ngột.

Nhưng có.

Như thể có một đường ranh mảnh vừa được vẽ ra.

Không ai nhìn thấy.

Nhưng cả hai đều biết… nó ở đó.

“Lâu chưa?”

Khải hỏi.

“Gần một năm.”

“Ừ.”

“Còn cậu?”

“Hơn một năm.”

“Ừ.”

Những câu hỏi… không sâu.

Không cần sâu.

Bởi điều quan trọng nhất… đã được nói ra.

“Người đó… tốt chứ?”

Khải hỏi.

“Ừ.”

“Quan tâm cậu không?”

“Có.”

Cô trả lời.

Rất đều.

Không ngập ngừng.

Nhưng cũng không có cảm xúc dư thừa.

“Còn cậu?”

“Cũng vậy.”

Một khoảng im lặng.

Không khó chịu.

Không nặng nề.

Nhưng không còn giống lúc trước nữa.

“Vậy… tốt rồi.”

An Nhiên nói.

Giọng nhẹ.

Nhưng có gì đó rất xa.

“Ừ.”

Khải đáp.

Họ đứng đó thêm một lúc.

Không ai nói về “chúng ta”.

Không ai nhắc lại những ngày cũ.

Không ai hỏi “nếu như”.

Bởi vì bây giờ…

“nếu như” không còn ý nghĩa.

“Cậu… có hạnh phúc không?”

Câu hỏi đến rất chậm.

Không phải để hỏi người kia.

Mà giống như để hỏi chính mình.

Khải nhìn cô.

Không trả lời ngay.

Một lúc sau, cậu nói:

“Có những lúc.”

Câu trả lời ấy…

không hoàn hảo.

Nhưng thật.

An Nhiên gật đầu.

“Ừ.”

“Còn cậu?”

“Cũng vậy.”

Một nụ cười rất nhẹ.

Không buồn.

Không vui.

Chỉ là… chấp nhận.

Gió thổi qua.

Con đường khô dần.

Những vệt nước mờ đi.

Như thể cơn mưa chưa từng tồn tại.

“Khải.”

“Ừ?”

“Nếu không gặp lại hôm nay…”

“…”

“Thì chắc mình sẽ nghĩ… cậu đã sống rất khác.”

“Còn bây giờ?”

“Bây giờ…”

Cô nhìn cậu.

“…mình biết là không.”

Một khoảng lặng.

Khải khẽ cười.

“Ừ.”

“Cậu còn nhớ… ngày mình đứng dưới bằng lăng không?”

Cô hỏi.

“Nhớ.”

“Cậu nói… sẽ quay lại.”

“Ừ.”

“Cậu đã quay lại.”

Câu nói ấy…

không trách.

Không nhắc lỗi.

Chỉ là… xác nhận.

Khải nhìn cô.

“Ừ.”

“Nhưng…”

Cô dừng.

Rồi nói tiếp:

“Không phải lúc mình đứng đó nữa.”

Không gian lặng đi.

Không ai phủ nhận.

Không ai sửa lại.

Bởi vì… đúng.

“Vậy thôi.”

Cô nói.

Rất nhẹ.

“Ừ.”

Họ không nói thêm.

Không kéo dài.

Không níu.

Chỉ đứng thêm một giây.

Rồi một giây nữa.

Rồi…

quay đi.

Lần này…

không giống lần trước.

Không phải vì không quay lại.

Mà vì…

biết rằng dù có quay lại…

cũng không thay đổi được gì.

An Nhiên bước về phía bên trái.

Không nhanh.

Không chậm.

Chỉ là đi.

Tim cô không đau.

Không nhói.

Không vỡ.

Chỉ là… nặng.

Một kiểu nặng rất lặng.

Giống như mang theo một điều gì đó đã quá quen…

nhưng bây giờ không còn chỗ để đặt nữa.

Khải đứng lại thêm một chút.

Nhìn theo.

Không gọi.

Không bước.

Chỉ là… nhìn.

Cho đến khi cô khuất hẳn.

Cậu mới quay đi.

Đêm hôm đó.

An Nhiên mở sổ.

Không viết ngay.

Chỉ nhìn.

Rồi viết:

Hôm nay mình gặp lại cậu.
Cũng biết cậu đã có người.
Mình cũng vậy.

Ngòi bút dừng.

Rồi viết tiếp:

Không có gì sai.
Không có gì muộn.
Chỉ là… không còn là lúc đó nữa.

Cô khép sổ.

Không khóc.

Không cần.

Ở một nơi khác.

Khải không viết.

Chỉ nằm.

Nhìn trần nhà.

Và nghĩ:

có những người…

đến đúng lúc.

nhưng không ở lại đúng thời điểm.