Đang đọc

Chúng Ta Chưa Kịp Yêu Nhau

Chương 29: NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THỂ BƯỚC QUA

TEXT
Nghe truyện

File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.

Đang phát
Chương 29: NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THỂ BƯỚC QUA
Đã tạo xong MP3
Tải audio
Sau buổi tối ấy, cuộc sống không dừng lại.

Không có gì đổ vỡ.

Không có điều gì thay đổi rõ rệt đến mức người ngoài nhận ra.

Mọi thứ… vẫn như cũ.

Và chính vì vậy, những điều lệch đi trong lòng lại càng khó gọi tên.

Sáng hôm sau, An Nhiên đi làm như mọi ngày.

Đường vẫn đông.

Đèn đỏ vẫn lâu.

Quán cà phê góc phố vẫn mở cửa từ sớm.

Cô vẫn chọn một chỗ ngồi quen.

Gọi một ly nước giống hôm qua.

Mở laptop.

Bắt đầu làm việc.

Tất cả đều đúng.

Đúng đến mức… không có gì để bám vào.

Nhưng trong lúc đang đọc một dòng tài liệu, cô bất chợt dừng lại.

Không phải vì không hiểu.

Mà vì đầu óc… trượt đi.

Một hình ảnh hiện lên.

Một con đường ướt.

Một ánh mắt.

Một câu “có”.

Rất ngắn.

Nhưng đủ để làm cả một buổi sáng lệch đi.

Cô khép màn hình lại một chút.

Hít vào.

Rồi tiếp tục.

Không nghĩ thêm.

Không cho phép mình nghĩ thêm.

Buổi trưa, đồng nghiệp rủ đi ăn.

Cô đi.

Ngồi cùng.

Nghe chuyện.

Cười.

Trả lời.

Tất cả đều bình thường.

Không ai biết.

Không ai cần biết.

Chỉ có một khoảnh khắc rất nhỏ…

khi ai đó hỏi:

“Cuối tuần này cậu có đi đâu không?”

Cô khựng lại.

Chỉ một nhịp.

Rồi nói:

“Chắc ở nhà.”

“Ở nhà làm gì?”

“Không biết.”

Câu trả lời ấy… nhẹ.

Nhưng chính cô cũng nhận ra — nó không giống như trước.

Trước đây, “ở nhà” là nghỉ.

Là yên.

Còn bây giờ…

là trống.

Chiều.

Cô về sớm hơn.

Không có lý do cụ thể.

Chỉ là… không muốn ở lại lâu.

Căn phòng nhỏ.

Gọn.

Sạch.

Yên.

Cô đặt túi xuống.

Ngồi xuống ghế.

Không bật đèn ngay.

Ánh sáng cuối ngày lọt qua rèm cửa.

Rơi lên sàn.

Một vệt dài.

Mỏng.

Giống như một điều gì đó đang trôi đi.

Cô ngồi đó.

Không làm gì.

Không mở điện thoại.

Không bật nhạc.

Chỉ là… ở đó.

Và lần đầu tiên sau rất lâu…

cô không cố lấp đầy khoảng thời gian ấy.

Ở một nơi khác.

Khải cũng làm việc.

Một công việc không quá nặng.

Nhưng cần tập trung.

Cậu quen với nhịp này.

Đều.

Chắc.

Không có nhiều khoảng trống.

Nhưng hôm nay…

có một vài giây.

Trong lúc đang làm dở một việc nhỏ, cậu dừng lại.

Không vì mệt.

Không vì lỗi.

Chỉ là… dừng.

Nhìn vào khoảng không trước mặt.

Không rõ đang nghĩ gì.

Nhưng rõ ràng là… không còn ở đó nữa.

Một đồng nghiệp gọi.

“Ê, xong chưa?”

“Ừ, xong rồi.”

Cậu trả lời.

Tiếp tục.

Như chưa có gì.

Nhưng chính cậu biết…

có gì đó vừa trượt qua.

Không lớn.

Không rõ.

Nhưng có.

Tối.

An Nhiên mở sổ.

Không phải vì buồn.

Không phải vì nhớ quá.

Chỉ là… mở.

Giống như một thói quen.

Một nơi quen thuộc để đặt xuống những điều không cần giải thích.

Cô viết:

Hôm qua mình gặp lại cậu.
Không có gì sai.
Không có gì cần sửa.

Ngòi bút dừng.

Cô nhìn dòng chữ một lúc.

Rồi viết tiếp:

Nhưng hôm nay… mình thấy thiếu.

Không phải thiếu cậu.

Không phải thiếu quá khứ.

Mà là thiếu một điều gì đó…

cô không gọi tên được.

Ở phòng trọ.

Khải không viết.

Chỉ nằm.

Tay đặt sau đầu.

Nhìn lên trần nhà.

Một khoảng trắng.

Không có gì đặc biệt.

Nhưng đủ để nghĩ.

Cậu nghĩ về buổi tối hôm qua.

Không chi tiết.

Không từng câu.

Chỉ là cảm giác.

Một cảm giác rất lạ.

Không giống nhớ.

Không giống tiếc.

Không giống muốn quay lại.

Mà là…

nhận ra.

Rằng có một phần trong mình…

chưa từng đi tiếp.

Những ngày sau đó.

Họ không gặp lại.

Không nhắn.

Không tìm.

Không cố.

Cuộc sống của mỗi người tiếp tục.

Như trước.

Nhưng…

không hoàn toàn như trước.

An Nhiên bắt đầu nhận ra.

Có những lúc, khi người yêu cô nói chuyện, cô vẫn nghe.

Vẫn trả lời.

Nhưng có một phần rất nhỏ trong đầu…

không ở đó.

Không phải vì không quan tâm.

Mà vì… không đủ đầy.

Một khoảng trống rất nhỏ.

Nhưng rõ.

Khải cũng vậy.

Có những buổi tối, khi ngồi cùng người bên cạnh, cậu vẫn cười.

Vẫn nói.

Vẫn hiện diện.

Nhưng khi im lặng…

cậu nhận ra một điều:

sự im lặng ấy…

không giống như trước.

Không còn là yên.

Mà là… thiếu.

Không ai làm sai.

Không ai phản bội.

Không ai muốn thay đổi.

Chỉ là…

một điều gì đó đã bị chạm vào.

Và từ đó…

không thể quay lại trạng thái cũ.

Một buổi chiều.

An Nhiên đi ngang qua con đường có bằng lăng.

Không dừng.

Không nhìn lâu.

Chỉ lướt qua.

Nhưng trong một khoảnh khắc rất ngắn…

cô nhận ra:

mình không còn đứng ở đó nữa.

Nhưng cũng không hoàn toàn rời đi.

Ở một nơi khác.

Khải đứng trước một quán cà phê.

Không vào.

Chỉ đứng.

Nhìn.

Một lúc.

Rồi đi.