Đang đọc

Chúng Ta Chưa Kịp Yêu Nhau

Chương 8: LỜI CHƯA NÓI DƯỚI ÁNH ĐÈN ĐƯỜNG

TEXT
Nghe truyện

File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.

Đang phát
Chương 8: LỜI CHƯA NÓI DƯỚI ÁNH ĐÈN ĐƯỜNG
Đã tạo xong MP3
Tải audio
“An Nhiên.”

Giọng gọi ấy theo cô thêm một lần nữa trong đêm.

Không lớn.

Không gấp.

Nhưng có một lực rất lạ, như thể chỉ cần nghe thấy thôi, người ta cũng biết người phía sau đang thật sự muốn giữ mình lại.

An Nhiên vẫn đạp xe thêm vài vòng nữa rồi mới chậm dần.

Con đường từ quán nước về ngã ba không đông người. Đèn đường đứng thưa thớt, quầng sáng vàng nhạt rơi xuống mặt đường còn hằn những vệt nước cũ từ cơn mưa mấy hôm trước. Gió đêm thổi qua hàng cây ven đường, mang theo mùi hoa phượng rất mỏng và cái mát dịu sau một ngày nắng gắt.

Bánh xe cô dừng lại dưới một cột đèn có bóng lá rung nhè nhẹ trên mặt đường.

Minh Khải cũng dừng lại phía sau cô.

Không quá gần.

Nhưng cũng không xa.

Khoảng cách giữa hai chiếc xe vừa đủ để cô nghe thấy hơi thở mình đang không đều, và nghe cả tiếng tim đập quá rõ trong lồng ngực.

An Nhiên không quay lại ngay.

Cô nhìn thẳng về phía trước. Nơi cuối con đường là một khoảng tối yên tĩnh, thi thoảng mới có ánh đèn xe máy lướt qua thật nhanh rồi mất hút.

“Cậu đi nhanh quá,” Khải nói.

Câu mở đầu bình thường đến mức khiến cổ họng cô chợt nghẹn lại.

Nếu là người khác, có lẽ sẽ hỏi ngay “Cậu giận à?” hoặc “Sao tự nhiên bỏ đi?”. Nhưng cậu lại không. Cậu chỉ nói cô đi nhanh. Như thể cậu nhìn thấy sự rối bời của cô, nhưng không dồn cô vào thế phải thừa nhận nó ngay lập tức.

An Nhiên siết tay vào ghi-đông.

“Mình muốn về sớm thôi.”

“Mình biết.”

“Biết gì?”

Khải im lặng một nhịp.

Rồi cậu dắt xe tiến lên thêm nửa bước, đứng ngang với cô dưới vệt sáng mỏng của đèn đường.

“Biết cậu đang khó chịu.”

An Nhiên quay sang.

Ánh sáng vàng hắt nghiêng lên gương mặt cậu, khiến những đường nét thường ngày càng rõ hơn. Ánh mắt cậu vẫn tĩnh, nhưng không còn bình thường như lúc trong lớp hay lúc đạp xe trên đường. Nó có một thứ chăm chú rất lặng, rất thật, làm cô thấy mình gần như không còn chỗ nào để trốn.

“Không có.”

Cô vẫn nói theo phản xạ.

Nhưng vừa nói ra, cô đã thấy câu ấy yếu ớt đến mức chính mình cũng không tin nổi.

Khải nhìn cô, không phản bác ngay.

“An Nhiên.”

“Gì?”

“Cậu không cần lúc nào cũng nói ‘không có’ với mình.”

Gió đêm đi qua khoảng trống giữa hai người. Tà áo dài của cô khẽ rung. Một chiếc lá khô lăn ngang qua bánh xe rồi mắc lại ở rãnh đường.

An Nhiên cúi xuống nhìn nó, cổ họng khô đi.

Cậu nói rất bình tĩnh.

Nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại làm cô mềm hẳn xuống.

Từ tối qua đến giờ, từ ngã ba, cơn mưa, cuốn sổ, mẩu giấy chúc mừng sinh nhật, đến cảm giác nhói lên khi nghe Thu Hà nhắc đến chuyện cậu mua quà — tất cả những điều ấy dồn lại thành một mớ cảm xúc vừa rối vừa mong manh. Cô không biết nên tháo nó từ đâu.

“Mình chỉ…” Cô dừng lại. “Mình không thích nghe cậu ấy nói vậy.”

“Thu Hà à?”

“Ừ.”

“Vì sao?”

An Nhiên bật cười rất khẽ.

Một tiếng cười không vui.

“Cậu biết mà.”

“Mình muốn nghe cậu nói.”

Câu ấy khiến cô lặng đi.

Đèn đường vẫn cháy im lìm trên cao. Gió thổi qua hàng cây. Đêm đầu hè như rộng hơn ra quanh họ, tĩnh đến mức chỉ cần một câu nói cũng đủ để để lại rất lâu trong lòng người nghe.

An Nhiên nhìn xuống bàn tay mình trên tay lái.

Những ngón tay trắng, gầy, đang siết chặt quá mức cần thiết.

“Vì mình nghĩ…” Cô nói chậm, rất chậm, như thể từng chữ đang được kéo ra khỏi nơi cô giấu nó từ sáng đến giờ. “Món quà ấy là chuyện chỉ giữa cậu với mình.”

Nói đến đây, ngực cô đã căng lên vì thở không nổi.

Nhưng một khi đã bắt đầu, cô biết mình không thể dừng giữa chừng nữa.

“Nghe cậu ấy nói vậy, mình thấy…” Cô khẽ mím môi. “Thấy như hóa ra có rất nhiều điều về cậu mà người khác cũng biết. Và mình thì tự nhiên nghĩ quá lên.”

Khải không lên tiếng.

An Nhiên cũng không dám nhìn cậu lúc này. Cô nhìn vào khoảng sáng loang dưới chân mình, thấy bóng hai người đổ nghiêng lên nhau rồi lại tách ra bởi một vệt tối mỏng.

“Nghe rất ngốc đúng không?” cô hỏi, giọng nhỏ đi. “Mình biết chuyện đó chẳng có gì cả. Nhưng mình vẫn khó chịu.”

Tiếng nói cuối cùng vừa tan vào gió, cô đã thấy lòng mình nhẹ đi một phần, đồng thời lại trống đi một phần khác.

Nhẹ vì cuối cùng cũng nói ra.

Trống vì không biết sau khi nghe xong, cậu sẽ im lặng, sẽ lảng đi, hay sẽ nhìn cô bằng một ánh mắt khác.

Khải đứng yên rất lâu.

Lâu đến mức An Nhiên bắt đầu sợ.

Sợ rằng mình đã lỡ bước quá xa.

Sợ rằng một lời thừa nhận quá thật sẽ làm mọi thứ giữa hai người trở nên khó xử.

Đến khi cô gần như muốn cười gượng rồi nói “thôi bỏ đi, mình nói linh tinh ấy mà”, cậu mới khẽ lên tiếng:

“Mình không nhờ Thu Hà chọn.”

An Nhiên ngẩng lên.

Khải vẫn nhìn cô.

Ánh mắt cậu thấp và sâu, hoàn toàn không có vẻ gì là đang cố giải thích cho qua.

“Mình chỉ ghé tiệm gần chợ, hỏi cô bán hàng loại sổ nào giấy dày hơn.” Cậu nói chậm. “Lúc đó Thu Hà đứng mua đồ ở đó, nên nghe thấy.”

An Nhiên im lặng.

Một phần trong cô dịu xuống ngay lập tức. Phần còn lại lại càng rối hơn vì nhận ra cậu đang thật sự giải thích. Không qua loa. Không né tránh. Như thể việc cô hiểu đúng chuyện này là điều rất quan trọng.

“Mình không hỏi cậu ấy con gái thích gì,” Khải nói tiếp. “Và cũng không định để ai biết mình mua quà cho cậu.”

Chữ cuối cùng rơi xuống rất nhẹ.

Nhưng vẫn đủ làm tim cô khẽ siết lại.

“Vì sao?” cô hỏi nhỏ.

Khải nhìn cô một lúc.

Gió làm tóc cậu khẽ lay. Dưới ánh đèn, gương mặt cậu vẫn bình tĩnh, nhưng ở một nơi nào đó rất kín, An Nhiên cảm thấy cậu cũng đang không dễ dàng gì để nói tiếp.

“Vì mình không thích những chuyện liên quan đến cậu bị người khác nói ra trước khi mình kịp nói.”

Cổ họng cô nghẹn lại.

Không phải vì câu ấy quá rõ ràng.

Mà vì nó không rõ ràng hoàn toàn, nhưng lại đủ thật, đủ gần với điều cô đang nghĩ, đến mức không thể nghe như một câu xã giao được nữa.

Cô quay mặt đi chỗ khác, nhìn xuống mặt đường lốm đốm sáng.

“Cậu nói vậy… làm mình khó trả lời.”

“Mình biết.”

“Biết mà vẫn nói.”

“Ừ.”

“Cậu đúng là…”

Cô định nói đáng ghét, nhưng lời ra tới môi lại nhẹ hẳn đi.

“...không công bằng.”

Khóe môi Khải khẽ nhúc nhích.

“Mình không định làm cậu khó xử.”

“Nhưng cậu đang làm vậy.”

“Xin lỗi.”

Câu xin lỗi ấy rất khẽ.

Không hề chống chế.

Không hề nửa đùa nửa thật.

Chính vì thế, nó lại khiến lòng An Nhiên mềm xuống gần như ngay lập tức.

Có những người, chỉ cần họ nghiêm túc với cảm xúc của mình, người ta sẽ rất khó tiếp tục giận.

Một khoảng lặng rơi xuống giữa họ.

Lần này không nặng nề như lúc đầu.

Nó mang cảm giác của một sợi chỉ vừa bị kéo căng quá mức, rồi lại được ai đó rất cẩn thận nới ra bằng đầu ngón tay.

“Khải,” An Nhiên gọi.

“Ừ?”

“Lúc nãy… cậu đuổi theo mình vì nghĩ mình giận à?”

“Ừ.”

“Chỉ vì vậy thôi?”

Khải không đáp ngay.

Trên cao, một cành cây khẽ nghiêng theo gió. Bóng lá dưới chân họ rung lên, như mặt nước bị ai đó chạm nhẹ.

“Mình không muốn cậu hiểu lầm,” cậu nói sau một lúc.

“Hiểu lầm chuyện Thu Hà?”

“Không chỉ chuyện đó.”

Tim An Nhiên đập mạnh.

Cô ngước lên nhìn cậu.

Khoảng cách giữa hai người không xa. Dưới quầng sáng vàng nhạt, cô nhìn rất rõ hàng mi cậu, sống mũi, đường viền hàm đang hơi siết lại như thể cậu cũng đang lựa từng chữ.

“Vậy còn chuyện gì nữa?”

Khải nhìn cô.

Ánh mắt ấy không né đi, nhưng lại sâu đến mức khiến cô không dám thở mạnh.

“Cả chuyện món quà.” Giọng cậu thấp xuống. “Và chuyện mình để ý cậu.”

Cả con đường như im đi.

Không hẳn là lời tỏ tình.

Nhưng cũng không còn là những vòng vo an toàn nữa.

Nó đứng lặng giữa hai người, thật và gần đến mức An Nhiên nghe thấy tim mình đập trong tai.

Cô cúi đầu.

Bàn tay trên tay lái bỗng trở nên vụng về. Cô thấy đầu ngón tay mình lạnh đi, còn hai bên má thì nóng ran.

“Cậu…” cô mở miệng, rồi lại thôi. “Cậu nói kiểu này, lỡ mình hiểu sai thì sao?”

“Cậu sẽ không hiểu sai đâu.”

“Tại sao cậu chắc thế?”

“Vì nếu là người khác, mình đã không nói.”

Câu ấy như một giọt nước rơi vào chỗ sâu nhất trong lòng cô.

Không mạnh.

Nhưng lan ra rất lâu.

An Nhiên nhìn cậu, rốt cuộc không tránh nữa.

Cô thấy trong vẻ điềm tĩnh quen thuộc của Minh Khải có một sự căng rất mỏng. Rất kín. Nhưng có. Như thể cậu cũng đang đứng ở ranh giới của chính mình, và từng câu cậu nói lúc này đều đã vượt qua giới hạn an toàn mà bấy lâu cậu vẫn giữ.

Chính điều đó khiến cô không còn thấy sợ nữa.

Hoặc có lẽ là vẫn sợ.

Nhưng không muốn lùi.

“Vậy nếu là mình,” cô hỏi khẽ, “thì cậu sẽ nói đến đâu?”

Khải khựng lại.

Một nhịp thôi.

Nhưng đủ để không khí chung quanh thay đổi.

Gió đi qua, mùi lá cây, mùi đêm, mùi hoa đâu đó đều trở nên rõ hơn. Cả thế giới dường như thu hẹp vào khoảng sáng dưới chân hai người.

“Mình không biết,” cậu nói thật chậm. “Mỗi lần định dừng, lại thấy còn có điều muốn nói với cậu.”

An Nhiên cắn nhẹ môi dưới.

Câu nói ấy không ồn ào, không đẹp đẽ theo kiểu người ta vẫn thường tưởng tượng về những khoảnh khắc rung động. Nó chỉ đơn giản, thành thật, và vì thế mà có sức nặng không thể xem nhẹ.

Cô quay nhìn xuống tay mình, cố giấu nụ cười vừa muốn hiện ra vừa muốn tan đi.

“Cậu làm mình không biết phải nói gì.”

“Không cần nói gì ngay đâu.”

“Nhưng im lặng cũng kỳ.”

“Vậy cậu nói điều cậu nghĩ.”

An Nhiên im một lát.

Rồi cô cười rất khẽ.

“Mình đang nghĩ… hình như sinh nhật tuổi mười bảy năm nay của mình đáng nhớ quá mức cần thiết.”

Khải nhìn cô, đôi mắt dịu đi.

“Không thích à?”

“Không phải.”

“Vậy là thích?”

Cô ngẩng lên, chạm vào ánh mắt cậu.

Dưới đèn đường, cái nhìn ấy gần đến mức cô tưởng như chỉ cần thêm một giây thôi, cả hai sẽ không còn giữ nổi những khoảng cách cuối cùng nữa.

“Mình chưa nói đâu.”

“Nhưng mình nghe ra.”

“Cậu tự tin thật.”

“Không.” Khải khẽ lắc đầu. “Chỉ là khi đứng trước cậu, mình không muốn đoán sai.”

Câu ấy làm nụ cười nơi môi cô chậm lại, rồi mềm hẳn xuống.

Không muốn đoán sai.

Bốn chữ rất giản dị.

Nhưng lại giống như một cách khác để nói rằng cậu đang thật sự cẩn thận với cô.

Cẩn thận với cảm xúc của cô.

Và cả với điều đang dần lớn lên giữa hai người.

An Nhiên hạ mắt xuống.

Một cơn gió mát lướt qua gáy khiến vài sợi tóc con bay ra trước mặt. Theo phản xạ cô đưa tay gạt lại. Động tác ấy khiến cô nhớ đến tối hôm trước — đến cái chạm rất nhẹ trên má, đến cách cậu rút tay về rồi xin lỗi bằng giọng khàn hơn bình thường.

Cô bỗng thấy lòng mình dịu xuống hẳn.

Có những hiểu lầm, nếu không nói ra, sẽ trở thành một vết xước rất nhỏ nhưng cứa mãi trong lòng.

May mà tối nay cậu đã đuổi theo.

May mà cô đã dừng lại.

“Khải,” cô gọi lần nữa.

“Ừ?”

“Mình không giận cậu.”

Khải gật đầu rất nhẹ. “Mình biết.”

“Cậu lại biết.”

“Vì bây giờ cậu nhìn mình khác lúc nãy.”

“Khác thế nào?”

“Lúc nãy cậu không muốn nhìn.”

“Còn bây giờ?”

“Bây giờ…” Khải dừng lại, rồi giọng chậm hẳn. “Bây giờ cậu đang cố không cười.”

An Nhiên sửng sốt một giây.

Rồi cuối cùng cũng bật cười thật.

Tiếng cười trong đêm rất khẽ, nhưng đủ làm khoảng tối giữa hai hàng cây mềm đi.

“Cậu để ý mấy thứ đó làm gì?”

“Không biết.”

“Lại không biết.”

“Ừ.”

“Cậu đúng là phiền thật.”

Khóe môi Khải cong lên.

Một nụ cười rất mỏng, nhưng rõ hơn mọi lần trước.

Và ngay lúc nhìn thấy nó, An Nhiên bỗng nghĩ, có lẽ điều mình thích nhất không phải là lúc cậu quan tâm hay lúc cậu nói những câu khiến tim mình lỡ nhịp — mà là lúc cậu cười. Vì nụ cười ấy hiếm quá, nên mỗi lần hiện ra đều giống như mặt hồ rất lâu mới có nắng rọi xuống.

Hai người lại dắt xe đi chậm về phía ngã ba.

Lần này không ai đạp ngay. Họ đi bộ cạnh nhau dưới đèn đường, bánh xe lăn rất khẽ, tiếng lốp cao su chạm mặt đường thành một âm thanh nhỏ mà đều.

Đêm đầu hè mát và yên.

Những căn nhà hai bên đường đã khép cửa bớt. Có nhà còn sáng đèn, tiếng tivi vọng ra lẫn với tiếng chén bát. Có nhà đã tắt hẳn, chỉ còn cây cau trước sân đứng im trong bóng tối.

“Ngày mai cậu có bận gì không?” Khải hỏi.

An Nhiên hơi ngạc nhiên. “Chiều à?”

“Ừ.”

“Chắc không. Sao vậy?”

Khải nhìn thẳng phía trước. “Mình định đến tiệm sách gần bưu điện mua thêm vài cuốn tham khảo.”

“Rồi?”

“Cậu có muốn đi cùng không?”

Tim cô khẽ rung.

Không phải vì lời rủ quá đặc biệt.

Mà vì lần đầu tiên, cậu chủ động hẹn cô đến một nơi không phải trường học, không phải lớp thêm, không phải đoạn đường tiện cùng đi.

Một nơi được chọn riêng.

Một khoảng thời gian được nhắc đến riêng.

“Chỉ mua sách thôi à?” cô hỏi, cố làm giọng mình nhẹ đi.

“Không thì cậu muốn gì nữa?”

“Ví dụ…” Cô nghiêng đầu, vẻ mặt làm như đang suy nghĩ rất nghiêm túc. “Mua thêm cây kem?”

Khải nhìn cô.

Rồi cậu khẽ cười. “Được.”

“Cậu đồng ý nhanh vậy?”

“Vì hôm nay là sinh nhật cậu.”

“Hôm nay gần hết rồi.”

“Nhưng vẫn là hôm nay.”

Một làn ấm rất mỏng lan ra trong ngực cô.

Cô cúi xuống nhìn bánh xe mình, giọng nhỏ đi:

“Vậy chiều mai nhé.”

“Ừ.”

Họ dừng lại ở ngã ba.

Đèn đường nơi đây sáng hơn đoạn vừa rồi. Con đường tách thành hai hướng quen thuộc, mỗi hướng lại dẫn về một thế giới riêng. Nhưng từ lúc nào đó, hai thế giới ấy đã bắt đầu có những đoạn giao nhau — dưới mái hiên hôm mưa, dưới gốc phượng buổi trưa, ở ngã ba chiều tan học, và bây giờ là dưới quầng sáng này.

“Cậu về đi,” Khải nói.

“Ừ.”

An Nhiên dựng chân lên bàn đạp, rồi chợt quay sang:

“Khải.”

“Gì?”

“Cảm ơn cậu vì món quà. Và vì… đã đuổi theo.”

Khải nhìn cô.

Lần này ánh mắt cậu không còn căng như lúc đầu nữa. Nó dịu và sâu, như đêm vừa được gió vuốt phẳng.

“Nếu là cậu, mình sẽ đuổi theo.”

Một câu thôi.

Nhưng sau tối nay, An Nhiên biết mình sẽ nhớ nó rất lâu.

Cô không nói thêm nữa.

Chỉ gật đầu, rồi đạp xe đi.

Con đường về nhà vắng và dài, nhưng lòng cô không còn nặng như lúc vừa rời quán nước. Ngược lại, có gì đó rất nhẹ đang ngân lên trong ngực, như tiếng chuông gió mỏng treo ở hiên nhà lúc gặp gió đêm.

Về đến cổng, cô mới nhận ra mình vẫn đang cười.

Một nụ cười rất khẽ.

Nhưng giữ rất lâu.

Đêm ấy, An Nhiên mở cuốn sổ mới Minh Khải tặng.

Trang giấy trắng nằm yên dưới ánh đèn bàn. Ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng rả rích. Bầu trời sau mái nhà trong vắt, trăng non treo nghiêng như một nét vẽ chưa kịp hoàn thành.

Cô cầm bút, ngồi yên rất lâu rồi viết:

Tuổi mười bảy của mình hôm nay đi qua quá nhiều cảm xúc.
Vui. Bối rối. Tủi thân rất nhẹ. Rồi lại nhẹ lòng.
Mình đã từng nghĩ cảm giác thích một người chắc phải ồn ào lắm.
Nhưng hóa ra không phải.
Nó giống như khi đi giữa đêm, có người đuổi theo phía sau chỉ để nói rằng họ không muốn mình hiểu lầm.

Mực chảy đều trên trang giấy.

Cô dừng bút, nhìn dòng chữ cuối rất lâu.

Rồi viết thêm:

Và có lẽ, từ khoảnh khắc mình dừng xe dưới ánh đèn đường tối nay, mình đã biết rồi — mình không còn chỉ “một chút” như trước nữa.

Cô khép sổ lại.

Lòng bàn tay đặt trên bìa sổ rất lâu mới rời ra.

Ở một nơi khác, trong căn phòng trọ nhỏ phía sau chợ, Minh Khải cũng ngồi bên bàn học mà không chạm vào được một dòng chữ nào trong vở.

Ngoài khung cửa sổ mở hé, đêm đi qua rất yên.

Cậu dựa lưng vào ghế, nhìn chiếc bút nằm giữa các ngón tay, nhớ lại khoảnh khắc An Nhiên đứng dưới đèn đường, cúi đầu nói rằng món quà là chuyện chỉ giữa cậu và cô.

Một câu nói ấy đã ở lại trong lòng cậu lâu hơn tất cả.

Nó không chỉ là ghen.

Không chỉ là để ý.

Mà giống như một cánh cửa nhỏ vừa mở ra, để cậu nhìn thấy rõ hơn những gì bấy lâu chỉ dám đoán.

Khải cúi xuống trang giấy trắng, viết rất chậm:

Nếu có những điều chưa thể nói lúc này, thì ít nhất mình cũng muốn đứng đủ gần để cậu biết mình không hề xem đó là hiểu lầm.

Cậu nhìn dòng chữ ấy một lúc lâu.

Rồi gấp vở lại.

Bên ngoài, gió đi qua mái tôn rất khẽ.

Ngày mai, họ sẽ cùng đến tiệm sách gần bưu điện.

Chỉ là mua sách thôi.

Có thể thêm một cây kem.

Một buổi chiều rất bình thường.

Nhưng cả An Nhiên lẫn Minh Khải đều không biết rằng, chính buổi chiều tưởng như bình thường ấy sẽ khiến khoảng cách giữa họ lại gần thêm một bước nữa — gần đến mức lần đầu tiên, cả hai sẽ thực sự sợ cảm xúc của mình không còn giấu được nữa.