Nghe truyện
File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.
Đã tạo xong MP3
Không phải một bài báo.
Là một vụ nổ truyền thông toàn cầu.
An và ba nhà báo quốc tế cùng phát hành điều tra dài kỳ dưới tiêu đề: “Ngành công nghiệp ký ức: Khi nỗi đau trở thành sản phẩm.” Kèm theo là clip, tài liệu nội bộ, sơ đồ ORION–Helix, lời chứng của cựu nhân viên, trích đoạn log lõi, và bằng chứng giam giữ con người để hiệu chỉnh hệ thống.
Tên Vũ Hoàng Duy phủ kín truyền thông chỉ sau một đêm.
Các quỹ đầu tư liên quan bị điều tra. Helix bị phong tỏa nhiều cơ sở. Một số bệnh nhân từng tham gia trị liệu bắt đầu nhận ra họ đã bị dẫn dụ lệ thuộc vào mô phỏng người thân đã mất. Có người phẫn nộ. Có người suy sụp. Có người phủ nhận tất cả vì sự thật quá đau.
“Thật luôn đau hơn thuốc mê,” An nói sau khi tắt bản tin buổi tối.
Nhưng họ chưa thắng trọn vẹn.
Duy vẫn mất tích. Một số máy chủ phụ vẫn bặt vô âm tín. Và trong đám bình luận công chúng, có không ít người bảo: “Nếu công nghệ giúp tôi gặp lại mẹ, tôi chấp nhận trả giá.” Điều đó làm Lâm rùng mình hơn cả.
“Anh ta đúng một phần,” anh nói. “Con người sẽ luôn muốn quay lại.”
“Ừ,” An đáp. “Nên luật pháp phải tới trước lòng tuyệt vọng.”
Họ được mời cung cấp lời khai cho nhóm điều tra quốc tế qua kênh bảo mật. Trong một buổi làm việc kéo dài sáu giờ, Lâm kể về email đầu tiên, USB, tầng ngầm, người giữ cửa, mẹ anh. Đến phần đó, người điều tra im lặng vài giây rồi hỏi:
“Anh có bằng chứng rằng mẹ anh còn sống tại thời điểm đó không?”
Lâm nhìn màn hình trống, nơi ô camera của mình phản chiếu gương mặt hốc hác.
“Có,” anh nói. “Tôi là bằng chứng.”
Sau cuộc họp, anh vào ban công hút gió, dù anh không hút thuốc. An ra theo.
“Anh ổn không?”
“Không biết.” Anh tựa lan can. “Mỗi lần kể lại, tôi đều thấy như mình đang tách mẹ thành file đính kèm cho người khác xem.”
An đứng cạnh anh. “Nhưng nếu không kể, bà ấy sẽ lại bị biến thành một lỗi hệ thống vô danh.”
Lâm gật khẽ.
Buổi tối, họ nhận được bưu phẩm không đề người gửi. Bên trong là một điện thoại cũ và một thẻ nhớ. Không bom, không mã độc. Chỉ có một đoạn video quay trong điều kiện rung lắc, có vẻ từ camera gắn áo.
Khung hình mở ra một khoang tàu hàng tối. Vũ Hoàng Duy xuất hiện chớp nhoáng ở cuối hành lang, còn sống, mặt băng bó, đang ra lệnh cho ai đó chuyển “bộ lưu trữ di động” ra nước ngoài.
Cuối clip, ống kính quay xuống mặt sàn kim loại có số hiệu container và ngày tàu rời cảng: 48 giờ nữa.
An chửi khẽ. “Hắn vẫn có dữ liệu dự phòng.”
Lâm tua lại clip. Trong phản chiếu vách thép, anh thấy người quay đeo găng tay y tế có chữ K mờ ở cổ tay áo.
Khải?
Không. Không thể.
Nhưng ai đó đã gửi họ đoạn này từ rất gần Duy.
Có thể là nhân viên ngầm. Có thể là phần dư âm từ mạng lưới anh trai An từng để lại. Dù là gì, họ có một cơ hội cuối cùng để chặn dữ liệu ra khỏi đất nước.
“Container rời bến nào?” An hỏi.
Lâm tra nhanh mã. “Cảng đông. Cầu số 9.”
An nở nụ cười lạnh. “Tôi bắt đầu chán các bến tàu rồi.”
Lần này họ không đi một mình. Nhờ hồ sơ đã công bố, một tổ chức điều tra quốc tế đồng ý phối hợp ngầm với lực lượng hải quan trung ương. Tuy nhiên, dữ liệu pháp lý cần thời gian, còn tàu rời sau chưa đầy hai ngày. Họ phải xác định đúng container trước, nếu không mọi thứ sẽ biến mất qua biên giới biển.
Đêm trước chiến dịch, An ngồi sửa lại bài báo kỳ cuối cùng. Lâm hỏi:
“Cô không nghỉ chút à?”
“Không.” Cô nhìn màn hình, nơi tiêu đề kỳ cuối đang để trống. “Tôi vẫn chưa nghĩ ra câu kết.”
Lâm đi đến sau lưng, đọc những đoạn cuối cô viết về cha cô, về Khải, về mẹ anh, về những bệnh nhân tự nguyện bước vào ảo ảnh vì quá nhớ một ai đó.
“Đừng kết như một cáo trạng,” anh nói. “Kết như một lời nhắc.”
An quay đầu nhìn anh. “Lời nhắc gì?”
“Rằng ký ức có thể cứu người, nhưng không ai nên sở hữu nó thay ta.”
Cô nhìn anh thêm một lúc rồi gật đầu.
Khi anh quay đi pha cà phê, An bất ngờ gọi:
“Lâm.”
“Ừ?”
“Sau khi chuyện này kết thúc… anh có còn ở lại không?”
Câu hỏi rất nhỏ, nhưng đủ làm anh khựng lại.
Bên ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh từ bao giờ. Thành phố hiếm hoi có một đêm khô ráo.
Lâm trả lời chậm:
“Tôi chưa nghĩ xa được.”
An cười nhạt, che đi chút hụt hẫng. “Tôi cũng đoán vậy.”
Anh bước lại gần cô, cúi xuống chạm môi lên trán cô rất nhẹ.
“Nhưng có một điều tôi biết.”
“Là gì?”
“Tôi không muốn biến mất khỏi cuộc đời cô như những người khác.”
An ngước nhìn anh, lần đầu sau rất lâu, trong mắt cô có một tia sáng không chỉ đến từ nỗi đau.