Đang đọc

Dấu Vết Trong Mưa

Chương 17: Container số 47

TEXT
Nghe truyện

File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.

Đang phát
Chương 17: Container số 47
Đã tạo xong MP3
Tải audio
Cảng đông sáng rực dưới những dãy đèn cao áp. Cần cẩu di chuyển chậm như những con thú khổng lồ bằng thép. Tiếng còi, tiếng bánh container, tiếng bộ đàm xen nhau thành một thứ nhịp điệu công nghiệp lạnh lùng.

Container Duy chuẩn bị chuyển đi có số hiệu gần giống nhau theo một dãy, khiến việc xác định trở nên khó hơn. Hắn luôn cài ít nhất một lớp mồi nhử. Theo video, container thật là 47-HX9, nhưng trong khu vực bến có đến sáu thùng gắn mã gần tương tự.

Lâm ngồi trong xe van kỹ thuật giả làm đội bảo trì cảng, truy cập hệ thống hàng hóa bằng tuyến phụ. An cải trang thành nhân viên truyền thông hải quan, đeo thẻ giả nhưng hợp mẫu chuẩn. Hai sĩ quan phối hợp ngầm chờ lệnh ở đầu cầu bến, chưa thể hành động công khai vì cần vị trí chắc chắn.

“Bến số 9 có thay đổi lịch xếp dỡ,” Lâm nói qua tai nghe. “Ba container chuyển thứ tự mười phút trước.”

“Duy biết có rò rỉ,” An đáp.

“Tôi đang lần thiết bị phát RF.”

“Có gì không?”

“Có một thùng phát nguồn lạnh nhưng khai báo là thiết bị giấy lưu trữ.”

“Đó có thể là máy chủ di động.”

Cô men theo dãy container, giữ tốc độ bước vừa phải như người đang làm đúng việc của mình. Mưa cũ còn đọng thành vũng loang trên nền bê tông. Mùi dầu, muối và sắt gỉ khiến cô nhớ đến bến tàu nơi Khải chết, nhưng lần này cô ép mình không lạc đi.

Lâm khóa được vị trí tương đối.

“Dãy C-4, tầng thấp, gần cần cẩu phụ. Số bên ngoài bị sơn chồng.”

An tới nơi, lướt qua như vô tình. Một công nhân nhìn cô khó hiểu. Cô giơ máy ảnh, tỏ vẻ tác nghiệp ghi nhận quy trình. Vệt sơn chồng ấy che số 47 rất vụng về.

“Xác nhận rồi,” cô thì thầm.

Ngay lúc đó, từ phía sau container vang lên giọng quen thuộc:

“Nhà báo đúng là loài dai dẳng.”

An quay lại.

Vũ Hoàng Duy đứng đó, gầy đi, nửa mặt còn băng trắng nhưng mắt vẫn tỉnh và đáng ghét như cũ. Bên cạnh hắn là hai người đàn ông mặc đồ công nhân.

“Anh không biết biến mất cho tử tế à?” An hỏi.

Duy mỉm cười. “Tôi đã nói rồi. Tôi ở khắp nơi.”

“Lần này anh không thoát được đâu.”

“Cô nghĩ thế vì cô luôn tin câu chuyện phải có công lý.” Hắn khẽ nghiêng đầu. “Nhưng đời thật thường chỉ có bên thắng và bên bị viết lại.”

Trong xe, Lâm nghe rõ. Anh đã gửi vị trí khẩn cho đội phối hợp nhưng biết họ cần ít nhất ba phút để khép vòng.

Ba phút có thể đủ cho Duy phá hủy mọi thứ.

Anh bỏ laptop, lao khỏi xe.

Ở bến, Duy bấm một nút điều khiển nhỏ. Cửa container trượt mở. Bên trong không phải máy chủ đơn lẻ, mà là dãy rack lưu trữ mini cùng một buồng làm lạnh trung tâm. Hắn định tự tay kích hoạt xóa sạch.

An rút súng bắn tín hiệu chĩa thẳng vào bảng điện trong container. “Đừng động vào.”

“Cô sẽ bắn nổ toàn bộ dữ liệu.”

“Còn hơn để anh mang nó đi.”

Duy bật cười. “Cô đúng là con gái của một nhà đạo đức học thất bại.”

Hắn giơ tay lên như đầu hàng, rồi bất ngờ đẩy mạnh một công nhân về phía An. Người kia lao vào cô. Súng tín hiệu nổ chệch, pháo sáng bắn vọt lên trời. Một tiếng nổ đỏ rực xé màn đêm. Toàn bến quay đầu.

Lâm chạy tới đúng lúc An quật ngã tên công nhân đầu tiên. Duy chui vào container. Hắn chỉ cần vài giây là có thể cắm lệnh xóa vật lý.

Lâm lao theo.

Bên trong container lạnh buốt, quạt máy chủ rít lên điên loạn. Duy đang cắm khóa phần cứng vào cụm trung tâm. Lâm ôm ngang hông hắn kéo ngã vào dãy rack. Kim loại rung lên dữ dội. Đèn trạng thái nhấp nháy đỏ.

“Buông ra!” Duy gào.

“Không.”

“Cậu không hiểu! Nếu công nghệ này chết, loài người sẽ lại quay về cô độc!”

Lâm đấm thẳng vào mặt hắn. “Loài người vốn đã cô độc. Chính vì thế họ cần nhau, không phải cần hàng giả.”

Hai người vật lộn giữa tiếng quạt và chuông báo nhiệt độ. Duy chộp được thanh kim loại, vụt vào vai Lâm. Đau chói lên. Nhưng đúng lúc ấy, An từ ngoài xông vào, giữ cửa container không cho hai tên còn lại trợ giúp.

“30 giây nữa có người tới!” cô hét.

Duy nhìn quanh, biết không còn đường dài. Hắn bỗng cười rất lạ.

“Các người nghĩ mình cứu được thế giới bằng cách phá một sản phẩm? Không. Người ta sẽ tự xây lại. Vì họ không chịu nổi cái chết.”

Rồi hắn lao về phía bảng điện chính định kích nổ xung từ.

Lâm nhìn thấy một điều: nếu Duy chạm vào đó, toàn bộ rack sẽ cháy ngay.

Anh dùng hết sức ném mình vào lưng hắn. Cả hai đập mạnh vào cánh cửa container mở hé. Duy mất thăng bằng, trượt chân khỏi mép sàn thép cao xuống mặt bến bên dưới.

Một tiếng rắc khô khốc.

Hắn nằm bất động.

Không còn mưa, không còn sóng nuốt mất. Chỉ còn ánh đèn cảng trắng lạnh soi rõ gương mặt hắn, mở mắt nhưng trống rỗng.

Đội hải quan ập tới.

An bước vào container, hơi thở gấp. “Anh sao rồi?”

Lâm ngồi bệt xuống sàn, vai đau nhói nhưng vẫn cười được một chút. “Chắc sống.”

Cô quỳ xuống trước mặt anh, hai tay ôm lấy gương mặt anh như muốn chắc rằng anh thật sự còn đây.

“Đừng làm tôi sợ kiểu đó nữa.”

Lâm nhìn cô, thấy trong đôi mắt đỏ ngầu kia không chỉ là hoảng loạn vừa qua, mà còn là thứ tình cảm không thể giấu thêm.

Anh khẽ chạm trán cô.

“Được.”

Ngoài kia, tiếng bộ đàm dồn dập. Container số 47 được niêm phong. Dữ liệu cuối cùng của Helix bị chặn lại trước giờ rời cảng.

Lần này, Duy không còn đường nào để viết lại câu chuyện.