Đang đọc

Dấu Vết Trong Mưa

Chương 6: Buổi tiệc của những ký ức giả

TEXT
Nghe truyện

File MP3 được tạo bằng AI Text-to-Speech và xử lý nền. Bạn có thể nghe liền nhiều chương như một playlist để không phải bấm lại sau mỗi chương.

Đang phát
Chương 6: Buổi tiệc của những ký ức giả
Đã tạo xong MP3
Tải audio
Khách sạn Meridian nằm sát biển, tầng sảnh kính cao phản chiếu những vệt mưa như dòng thủy ngân đổ xuống từ bầu trời. Buổi giới thiệu công nghệ của Helix được tổ chức kín, khách mời là nhà đầu tư, bác sĩ thần kinh, đại diện quỹ nghiên cứu và vài gương mặt có tiền có quyền.

An mặc váy đen đơn giản, tóc xõa, vẻ sắc sảo thường ngày được giấu dưới phong thái lạnh nhạt của một khách mời hạng sang. Lâm mặc suit tối màu, đeo kính không độ để thay đổi gương mặt. Anh không quen kiểu không gian này, nhưng vẻ ít nói của anh lại vô tình khiến anh trông phù hợp với vai một cố vấn công nghệ kiệm lời.

“Tôi đã gắn thẻ phụ vào thẻ của anh,” An nói nhỏ khi đưa ly champagne cho anh. “Không chạm vào ai quá lâu, đừng nhìn camera quá nhiều, và nếu tôi nói ‘trời sắp mưa’ thì nghĩa là rút ngay.”

“Ở đây trời vốn đang mưa.”

“Thì càng dễ nhớ.”

Họ tách ra.

Lâm theo đường phục vụ tiếp cận khu kỹ thuật điều khiển trình chiếu. Bằng vài thao tác nhanh, anh chèn thiết bị sniff mạng vào cổng nội bộ. Dữ liệu trôi qua như một dòng sông ngầm: danh sách thiết bị sinh trắc, khóa cửa, lịch trình bài phát biểu, và một cụm server riêng được dán nhãn không công khai: ECHO-LIVE.

Trong đại sảnh, Vũ Hoàng Duy bước lên sân khấu.

Hắn khoảng bốn mươi lăm tuổi, gương mặt điềm tĩnh, nụ cười vừa đủ để tạo cảm giác đáng tin. Loại người có thể khiến đám đông tự nguyện trao cho hắn ví tiền, dữ liệu và cả nỗi đau riêng tư.

“Helix không tạo ra ký ức,” hắn nói trước tràng pháo tay lịch sự. “Chúng tôi chỉ giúp con người giữ lại điều họ sợ đánh mất nhất.”

Màn hình sau lưng hắn hiện đoạn demo: một người đàn ông cao tuổi đội thiết bị giao diện thần kinh, đối diện với hình ảnh 3D của người vợ đã mất. Bà mỉm cười, kể lại một kỷ niệm cũ, gọi đúng biệt danh chỉ mình ông dùng.

Nhiều khách mời xúc động.

An đứng ở cuối sảnh, sắc mặt căng lại.

Cô bật thiết bị ghi hình mini trong khuyên tai. Nhưng đúng lúc đó, một người đàn ông cao lớn tiến đến gần cô. Gương mặt hắn không lạ: chính là bóng người họ gặp trong kho lưu trữ hôm trước.

“Hóa ra nhà báo Trần An cũng thích công nghệ,” hắn nói.

An mỉm cười. “Còn anh là ai?”

“Người được giao dọn những hồ sơ nên ngủ yên.”

Trong khi đó, ở phòng kỹ thuật, Lâm lần ra được quyền truy cập tạm vào máy chủ ECHO-LIVE. Bên trong không chỉ có dữ liệu trình diễn. Có các profile mô phỏng ký ức của hàng trăm người dùng thử nghiệm, nhiều hồ sơ bị đánh dấu đỏ, vài hồ sơ khóa vĩnh viễn vì “phản ứng lệ thuộc cảm xúc cấp cao”.

Rồi anh nhìn thấy một hồ sơ không thể nào nhầm:

MINH THU / CORE MEMORY NODE / RESTRICTED

Tim anh đập mạnh.

Anh tải trích xuất metadata thì nghe tiếng tai nghe truyền đến từ thiết bị liên lạc kín:

“Lâm,” giọng An thấp và nhanh, “tôi bị nhận mặt. Có thể họ đang rà danh sách.”

“Cô rút đi.”

“Chưa. Duy sắp vào khu riêng. Tôi cần theo hắn.”

“An—”

“Tôi biết mình làm gì.”

Tín hiệu ngắt.

Lâm cắn răng, tiếp tục trích dữ liệu. Đúng lúc ấy, hệ thống cảnh báo nội bộ bật lên. Màn hình hiện thông báo đăng nhập bất thường. Có người đang truy ra vị trí anh.

Anh xóa dấu vết, rút thiết bị, men theo lối sau ra hành lang dịch vụ. Từ camera hành lang trên bảng điều khiển nhỏ, anh thấy An đang bị người đàn ông kia hộ tống về khu thang máy dành riêng cho khách VIP.

Không phải hộ tống.

Là áp giải.

Lâm quyết định đuổi theo.

Thang máy VIP chỉ dừng ở tầng 21, nơi diễn ra tiệc kín hậu sự kiện. Anh dùng thẻ phụ để đi lên nhưng vừa ra cửa đã thấy hành lang vắng bất thường. Cuối hành lang, một cánh cửa phòng suite khép hờ.

Bên trong, giọng An vang lên bình tĩnh nhưng căng như dây đàn:

“Tôi chỉ là phóng viên.”

Giọng Vũ Hoàng Duy đáp lại, trầm và mỉm cười:

“Cô là con gái của Trần Quốc Viễn. Cô không bao giờ chỉ là phóng viên.”

Lâm đứng sững.

Qua khe cửa, anh thấy An ngồi đối diện Duy, tay để trên bàn, còn hai vệ sĩ đứng phía sau. Duy xoay nhẹ ly rượu, vẻ mặt gần như thân thiện.

“Cha cô là thiên tài,” hắn nói. “Ông ấy chỉ thiếu can đảm đi đến cùng.”

An hỏi: “Đi đến cùng cái gì? Biến nỗi đau của người khác thành sản phẩm?”

Duy cười. “Cô nói nghe như thể cảm xúc không phải thứ thị trường cần nhất.”

Hắn đặt trước mặt cô một máy tính bảng. Trên màn hình là ảnh của Trần Minh Khải.

An tái mặt.

“Cô theo tôi lâu như vậy hẳn cũng vì cậu ta,” Duy nói. “Anh trai cô từng làm cho chúng tôi. Một kỹ sư rất giỏi. Quá giỏi để biến mất đơn giản.”

“Anh ấy ở đâu?”

“Câu hỏi hay hơn là: cậu ta còn là chính mình bao nhiêu phần trăm?”

Lâm cảm thấy lạnh từ gáy xuống sống lưng.

Ngay lúc ấy, điện thoại trong túi anh rung. Là tin nhắn ẩn tự bật trên màn hình, không số người gửi:

“Phòng 2108. Nếu muốn biết mẹ anh còn sống không, đừng cứu cô ta trước.”

Một cái bẫy.

Hoặc là cơ hội duy nhất.

Lâm nhìn qua khe cửa lần nữa. An vẫn đang cầm cự, ánh mắt không hề cầu cứu. Cô biết cách câu thời gian.

Anh phải chọn trong vài chục giây: lao vào cứu cô ngay, hay kiểm tra phòng 2108.

Cuối cùng, anh chạy.

Phòng 2108 khóa điện tử, nhưng lớp bảo mật không khó với anh trong tình huống khẩn cấp. Cửa bật mở.

Bên trong tối om, chỉ có một màn hình lớn đang bật sẵn. Khi anh bước vào, hệ thống nhận diện khuôn mặt kích hoạt.

Màn hình sáng lên.

Mẹ anh xuất hiện.

Không phải video cũ. Không phải bản ghi nhiễu.

Bà nhìn thẳng vào camera, gần như đang nhìn vào anh.

“Lâm,” hình ảnh ấy nói, giọng rõ đến đau đớn, “mẹ biết con sẽ đến.”

Anh không thở nổi.

Nhưng chỉ một giây sau, anh nhận ra một điều sai lệch rất nhỏ: nhịp chớp mắt, độ trễ ở khóe môi, sự hoàn hảo quá mức của ánh nhìn.

Đây là mô phỏng.

ORION đã dựng lại mẹ anh.

Cùng lúc ấy, ngoài hành lang vang lên tiếng vật lộn.

An.

Lâm quay người lao ra ngoài.

Khi anh chạy đến cuối hành lang, cửa suite đã bật mở. Một vệ sĩ nằm gục. Người còn lại ôm bụng. An đứng giữa ánh đèn vàng nhạt, mái tóc rối, tay cầm chiếc chân đèn kim loại nhuốm máu ở cạnh đầu.

Cô nhìn thấy anh, thở gấp:

“Anh bỏ tôi lại thật à?”

Lâm bước tới kéo tay cô chạy ngay khi tiếng báo động vang lên khắp tầng.

“Không,” anh đáp. “Tôi chỉ cần chắc rằng thứ họ dùng để giữ tôi lại là giả.”

An nhìn anh một giây rất ngắn, rồi siết chặt tay anh hơn khi cả hai lao vào cầu thang bộ.

Phía sau họ, tiếng giày đuổi theo dồn dập.

Phía trước là tầng đêm mưa xé gió.

Và giữa cuộc truy đuổi nghẹt thở ấy, cả hai đều biết mình vừa chạm gần hơn bao giờ hết tới trái tim thật sự của con quái vật.